"Chị dâu quan tâm chú ghê nhỉ."
"Đương nhiên rồi." Đội trưởng Lý cất điện thoại, bỗng thấy cấn cấn: "Mà cậu xưng hô kiểu gì đấy? Gọi tôi là chú, lại gọi vợ tôi là chị dâu à?"
Ông nói một hồi chẳng thấy ai đáp lại, quay đầu nhìn mới phát hiện Trần Ca đã ngủ thiếp đi.
Xe cảnh sát chạy thẳng tới cổng công viên Tân Thế Kỷ. Trần Ca được đội trưởng Lý gọi dậy, mơ màng đeo ba lô bước xuống xe.
"Chú ý an toàn đấy! Trương Bằng vẫn chưa sa lưới, với tình hình hiện tại, tâm lý tên tội phạm liều mạng đó đã méo mó rồi, gã rất có thể sẽ bất chấp tất cả để trả thù cậu." Đội trưởng Lý không yên tâm dặn dò.
"Cháu biết rồi." Nhắc tới Trương Bằng, Trần Ca mới tỉnh táo hơn một chút. Hắn vẫy tay chào đội trưởng Lý rồi đi vào công viên Tân Thế Kỷ.
Bác bảo vệ trông cổng đã ngủ say từ lâu, Trần Ca đi thẳng qua cổng chính mà đối phương chẳng hề hay biết.
"Đêm nay thu hoạch khá khẩm phết, nhiệm vụ độ thiện cảm đã hoàn thành, mình có thể đưa ra một yêu cầu không quá đáng với Trương Nhã. Nhưng nếu chỉ nhờ cô ấy xử lý giùm con quái vật trong gương thì có lãng phí quá không nhỉ?" Trần Ca lấy chiếc điện thoại đen ra, mở giao diện riêng của Trương Nhã, cấp độ thiện cảm đã từ "Chung tình" thăng cấp thành "Chỉ thuộc về em".
"Mình phải nghiên cứu cho kỹ, cố gắng tận dụng tối đa cơ hội này mới được." Trần Ca không thoát giao diện, cứ thế cầm điện thoại đẩy hàng rào chắn của nhà ma ra rồi bước vào trong.
"Sau này có tiền phải ra ngoài thuê nhà ở thôi, chứ cứ ngủ mãi trong phòng nghỉ nhân viên, cảm giác cứ sai sai thế nào ấy." Trần Ca bước đi trên hành lang tối om. Hắn đã quá quen thuộc với từng ngóc ngách của nhà ma này, dù không bật đèn cũng chẳng va quẹt vào đâu.
"Két."
Khi đi ngang qua nhà vệ sinh tầng một, cánh cửa gỗ dường như bị gió thổi lay động, phát ra một tiếng động khẽ.
Cửa nhà vệ sinh vốn đã không chắc chắn, hôm nọ còn bị Trần Ca xách búa tạ nện cho một trận tơi bời nên ván cửa đã méo mó biến dạng.
Hắn thử khép chặt cửa lại, trong lúc lay cánh cửa, hắn chợt nhìn thấy cửa sổ nhà vệ sinh đang mở hé.
"Lúc rời khỏi nhà ma, mình quên đóng cửa sổ à?"
Bầu trời bên ngoài đã bắt đầu hửng sáng, Trần Ca đứng cạnh bậu cửa sổ kiểm tra một lượt, trên đó không có dấu giày hay vết tích gì tương tự: "Hay là dạo này mình căng thẳng quá nhỉ?"
Trần Ca tiện tay vớ lấy cây lau nhà bên cạnh tủ, đi về phía phòng camera giám sát ở tận cùng hành lang. Nhà ma đã được lắp đặt lại toàn bộ camera, gần như bao quát mọi ngóc ngách, chỉ cần kiểm tra sơ qua là có thể biết được có ai đột nhập hay không.
Đẩy cửa phòng camera, Trần Ca ngồi xuống trước bàn rồi bật máy tính lên.
Tất cả các đoạn video giám sát đều được lưu trữ trong đó. Trần Ca tìm mã số camera ở cửa nhà vệ sinh trước tiên rồi mở video lên xem.
Hắn chỉ kiểm tra cho chắc ăn, thế nhưng sau khi xem được vài phút, Trần Ca bỗng phát hiện trong video xuất hiện một gã đàn ông lạ mặt!
Kẻ đó cúi gằm mặt, sau khi bước ra từ nhà vệ sinh liền nhanh chóng chạy vụt vào trong hành lang.
"Có người đột nhập thật, hiện tại ngoài mình ra thì trong nhà ma còn đang giấu một kẻ khác!" Trần Ca bay sạch cơn buồn ngủ: "Tên này dường như biết cửa nhà vệ sinh có camera, mục đích rất rõ ràng, lao thẳng vào sâu trong hành lang. Hắn chắc chắn từng vào nhà ma này trước đây rồi."
Trên hành lang có vài chiếc camera, sau khi gã đàn ông lạ mặt biến mất khỏi góc quay ở cửa nhà vệ sinh, Trần Ca lại tìm mã số của chiếc camera tiếp theo. Chiếc này nằm ở góc rẽ hành lang, góc quay của nó có thể khớp hoàn toàn với hình ảnh từ camera ngoài cửa nhà vệ sinh.Màn hình chuyển cảnh. Đoạn video cho thấy sau khi chạy sâu vào hành lang, gã đàn ông lạ mặt kia đã lao thẳng vào phòng giám sát.
"Lao thẳng tới phòng giám sát, chắc chắn là muốn xóa video rồi. Tên này không chỉ là tay lão luyện, mà còn nắm rõ vị trí từng căn phòng trong nhà ma của mình như lòng bàn tay."
Người thỏa mãn cả hai điều kiện này không nhiều, Trần Ca đã khoanh vùng được vài đối tượng. Thế nhưng, ngay lúc định thu hẹp phạm vi tìm kiếm, hắn bỗng thấy chính mình xuất hiện trên màn hình giám sát.
"Đeo ba lô, cầm cây lau nhà và điện thoại đen... Gã kia vẫn chưa ra ngoài, mà mình thì đã bước vào. Nói vậy tức là... hiện giờ gã đang ở ngay trong phòng giám sát!" Khoảnh khắc nhìn thấy bản thân trên màn hình, Trần Ca lập tức vớ lấy cây lau nhà bên cạnh, ngoắt đầu nhìn lại!
Cánh cửa tủ chứa đồ cách hắn chừng hai mét vừa bị đẩy ra, một gã đàn ông tay lăm lăm dao nhọn, hai mắt vằn vện tia máu đang chui ra từ bên trong!
"Trương Bằng!"
Nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của gã, Trần Ca buột miệng hét lên. Có lẽ bị tiếng hét này kích động, Trương Bằng cầm ngược dao, điên cuồng lao thẳng về phía hắn.
Qua cơn hoảng hốt ban đầu, Trần Ca nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn mở toang cửa phòng giám sát, vung cây lau nhà vừa đánh vừa lùi.
Dù Trương Bằng chỉ dùng được một tay, nhưng lối đánh của gã hoàn toàn là kiểu liều mạng. Dường như gã cũng biết mình hết đường chạy rồi, mò đến tận đây chỉ cốt kéo thêm một người chết chung.
Trần Ca né trái tránh phải, dần dần di chuyển về phía phòng sửa chữa. Trông hắn có vẻ chật vật, nhưng thực ra đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo.
Trương Bằng đến đây để liều mạng, cứ cắm đầu chạy cũng vô dụng, bắt buộc phải phản công. Chỉ dựa vào cây lau nhà thì khó mà đả thương được gã, thế nên Trần Ca nghĩ ngay tới cây búa sắt của Bác Sĩ Phanh Đầu. Trước đó vì sợ cảnh sát hiểu lầm nên hắn đã giấu nó trong phòng sửa chữa.
Đòn tấn công ngày càng dữ dội, Trương Bằng dường như đã nhìn thấu ý đồ của Trần Ca. Gã chẳng thèm né tránh, mặc kệ cây lau nhà nện thẳng vào người, chỉ cốt áp sát được hắn.
Chẳng mấy chốc Trần Ca đã lui tới trước cửa phòng sửa chữa. Hắn chớp thời cơ đẩy cửa ra, nhưng còn chưa kịp bước vào thì đã thấy trên người nặng trịch, cứ như đang cõng một tảng đá.
"Hôm nay mày chết chắc rồi!"
Trương Bằng nãy giờ vẫn im lặng bỗng cất tiếng. Trong ánh mắt gã đã khôi phục lại chút thần sắc, động tác vung dao cũng linh hoạt hơn hẳn.
"Chuyện gì thế này? Vừa rồi là quái vật trong gương thao túng Trương Bằng sao? Vậy giờ con quái vật đó đi đâu rồi?"
Động tác ngày càng chậm chạp, Trần Ca quờ tay ra sau lưng nhưng chẳng sờ thấy gì. Lưng hắn bị đè còng xuống, lúc ngoảnh đầu nhìn lại mới bàng hoàng nhận ra, một bóng đen to ngang ngửa người trưởng thành đang bám chặt trên lưng mình!
"Quái vật trong gương!"
Đáy mắt xẹt qua tia hoảng loạn, Trần Ca dồn hết sức bình sinh lao về phía trước, đâm sầm vào phòng sửa chữa, điên cuồng nhắm thẳng tới chiếc tủ đựng đồ.
"Giờ chưa phải lúc bỏ cuộc! Trương Bằng và cái bóng đen kia là một thể thống nhất, mình chỉ cần dùng búa sắt phế thằng Trương Bằng là lật ngược được thế cờ!"
Sau lưng như bị một ngọn núi nhỏ đè lên, Trần Ca rõ ràng đã đánh giá thấp tốc độ trưởng thành của bóng đen. So với lần đầu chạm trán, con quái vật này đã trở nên cực kỳ khó nhằn.
Cảm giác nghẹt thở truyền đến từ cổ họng, sức nặng trên lưng vẫn không ngừng tăng lên, bên tai còn văng vẳng tiếng cười của nhiều người khác nhau. Vốn đã mệt mỏi rã rời, Trần Ca vừa lết tới cạnh tủ đồ thì không gượng thêm được nữa.
Đầu óc choáng váng, hai tai ù đi, chẳng cần quay đầu lại Trần Ca cũng biết, Trương Bằng đã xách dao lao đến.Con quái vật trên lưng đè nghiến lấy Trần Ca. Hắn dốc hết sức bình sinh mở tung cánh cửa tủ, ngay lúc đang định lục lọi tìm cây búa sắt trong đống đồ lặt vặt thì chiếc điện thoại đen trong túi bỗng rơi tuột ra ngoài, màn hình vẫn còn dừng ở trang giao diện độc quyền của Trương Nhã.



